Ước mơ bay lượn tự do như những chú chim có lẽ là một trong những khát khao lâu đời nhất của nhân loại. Nhưng bạn đã bao giờ dừng lại và tự hỏi, bằng cách nào mà một sinh vật có thể chiến thắng trọng lực một cách dễ dàng đến vậy?
Những yếu tố chính giải thích vì sao chim bay được
Khả năng bay của loài chim không đến từ một yếu tố đơn lẻ, mà là sự tổng hòa của ba đặc điểm thiết kế ưu việt: hình dạng cánh chim độc đáo để tạo lực nâng, một bộ xương siêu nhẹ nhưng chắc chắn, và hệ thống cơ bắp mạnh mẽ để cung cấp năng lượng.
Cánh của hầu hết các loài chim có một thiết kế đặc biệt: mặt trên cong hơn (hình cung) trong khi mặt dưới phẳng hơn. Thiết kế này được gọi là "aerofoil".
Khi chim bay tới, không khí di chuyển qua cánh bị tách ra. Dòng không khí phía trên phải đi một quãng đường dài hơn so với dòng không khí phía dưới trong cùng một khoảng thời gian, do đó nó phải di chuyển nhanh hơn.
Theo nguyên lý Bernoulli trong vật lý, không khí di chuyển nhanh hơn sẽ tạo ra áp suất thấp hơn. Kết quả là, áp suất không khí ở mặt dưới cánh cao hơn mặt trên, tạo ra một lực đẩy từ dưới lên. Lực này chính là lực nâng, giúp chim bay lên không trung.
>>> Hiểu rõ hơn về: Giải mã 'siêu năng lực' vì sao mèo luôn tiếp đất an toàn bằng bốn chân
Tại sao xương chim lại rỗng và nó giúp ích gì cho việc bay?
Để cất cánh, trọng lượng nhẹ là một yếu tố sống còn. Qua hàng triệu năm tiến hóa, sinh học động vật đã ban cho loài chim một bộ xương vô cùng đặc biệt.
Xương của chúng phần lớn là rỗng, bên trong có các thanh chống chéo để gia cố, giúp bộ xương vừa nhẹ đến khó tin nhưng vẫn đủ cứng cáp để chịu được áp lực khi bay.
Một bộ xương nhẹ giúp giảm năng lượng cần thiết để cất cánh và duy trì độ cao. Bên cạnh đó, chim còn sở hữu khối cơ ngực cực kỳ khỏe mạnh, gắn vào một xương ức phát triển, có nhiệm vụ cung cấp sức mạnh cho những cú vỗ cánh.
>>> Khám phá kỹ hơn: Khám phá nguyên nhân vì sao có những giọt sương long lanh buổi sáng
Phân biệt 3 kỹ thuật vỗ cánh, bay lượn và đứng yên của các loài chim
Không phải loài chim nào cũng bay giống nhau. Tùy thuộc vào kích thước, hình dạng cánh và môi trường sống, chúng đã phát triển các kiểu bay khác nhau:
Bay vỗ cánh (Flapping Flight)
Đây là kiểu bay phổ biến nhất, thấy ở các loài như chim sẻ, bồ câu. Chim dùng cơ ngực để liên tục vỗ cánh, vừa tạo ra lực nâng vừa tạo lực đẩy về phía trước. Kiểu bay này tốn nhiều năng lượng nhưng giúp chim linh hoạt và có thể cất cánh từ bất cứ đâu.
Bay lượn (Soaring/Gliding)
Các loài chim lớn như đại bàng, kền kền, hải âu là bậc thầy của kiểu bay này. Chúng tận dụng các cột khí nóng bốc lên từ mặt đất để bay lên cao theo vòng tròn mà gần như không cần vỗ cánh. Sau đó, chúng sẽ lượn từ từ xuống, di chuyển một quãng đường dài mà cực kỳ tiết kiệm năng lượng.
Bay đứng yên (Hovering Flight)
Chim ruồi là ví dụ kinh điển. Chúng vỗ cánh với tốc độ cực nhanh (lên đến 80 lần/giây) theo hình số 8. Chuyển động độc đáo này tạo ra lực nâng ở cả hai chiều vỗ cánh (tiến và lùi), giúp chúng "đứng im" một chỗ trên không để hút mật hoa.
Khả năng bay của loài chim là một minh chứng tuyệt vời cho sự tối ưu của tạo hóa. Từ hình dạng của một chiếc lông vũ đến cấu trúc của cả bộ xương, mọi chi tiết đều được thiết kế để phục vụ cho mục đích chinh phục bầu trời. Hãy chia sẻ trải nghiệm của bạn và khám phá thêm về thiên nhiên qua các bài viết khoa học của chúng tôi!
>>> Xem nội dung liên quan: Vì sao bong bóng trong suốt lại có màu sắc cầu vồng lấp lánh đẹp mắt?